LÀM THÊM THỜI SINH VIÊN (phần 1)

Có thể xem sinh viên là thời đẹp nhất của tuổi đi học. Tôi rất thích và muốn trích lại lần nữa đoạn này của nhà văn Phan Việt: “Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18 – 25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khỏe lẫn sự dẻo dai, cả hưng phấn lẫn thất vọng, cả niềm tin sắt đá lẫn sự ngoan cố mù quáng, cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc” (tôi từng trích trong bài viết “Sinh viên – bạn cần gì?”). Bạn có nhận ra gì không? Trong tám năm đó (18-25) thì giai đoạn sinh viên đã chiếm hết phân nửa rồi. Vậy thì còn hoài nghi gì về cái đẹp của quãng đời sinh viên?

Thú thật là tôi học chẳng giỏi, nhưng được cái đã nếm trải đủ mọi cung bậc: rớt có, thi lại có, học bổng có, trung bình có, xuất sắc có. Bài viết này không nói về việc học trên trường lớp, mà là việc học ở trường đời, thông qua những công việc làm thêm lặt vặt thời sinh viên.

Thỉnh thoảng, tôi nhận được nhiều câu hỏi đại loại là: “Sinh viên có nên đi làm thêm không?”, “Học ngành này thì nên làm thêm những việc gì?”, “Công việc em đang làm chẳng có gì thú vị, chỉ được cái có tiền, vậy có nên tiếp tục?”. Thay vì trả lời câu hỏi, thôi thì kể chuyện ngày xưa của tôi để thông qua đó, tôi chia sẻ một cách gián tiếp nhé.

Với tôi, bài học số một:
Không có việc nhàm chán, chỉ có ta chưa chịu quan sát để thấy nó thú vị thôi!

Tôi nói như thế vì tôi đã làm kha khá công việc rất bình thường, thậm chí theo nhiều người là rất nhàm chán. Nhưng tôi đã làm nó với một con mắt khác thường. Tính tôi hay quan sát lung tung, để rồi tự hỏi:

1. Làm sao để làm một công việc “nhàm chán” theo cách thú vị?
2. Có bài học gì hay ho trong những công việc bình thường?

Công việc đầu tiên của tôi là đi giao lịch (quà Tết) cho ngân hàng ACB. Thú thật là tôi chẳng học được gì to tát, ngoài một trải nghiệm thú vị về ba thứ: 1/ Thấy quý đồng tiền do mình làm ra (dù sau đó chúng tôi hùn tiền lại tổ chức sinh nhật cho một người bạn trong nhóm), 2/ Trở nên rành đường hơn và 3/ Luyện nội công “mặt dầy”. Cái số hai và ba là vô cùng quan trọng với một người nhút nhát như tôi. Nay dạn dĩ hơn cũng là nhờ ngày xưa đi lòng vòng ngoài đường, có cơ hội nhìn cuộc sống tấp nập, rồi dám bấm chuông xông vào công ty người ta để chào hỏi và tặng lịch. Thú vị quá còn gì!

Công việc thứ hai là đi giao hàng. Một kỉ niệm vui mà cũng xấu hổ. Đó là ngày đầu tiên, tôi lúng ta lúng túng khi giao cây đàn cho khách mà không hề biết lắp ráp. Mang thùng đàn tới, tôi đành thú thật: “Chú ơi, chú lắp giúp con với vì hôm nay là ngày đầu tiên con đi làm, con chưa rành”. Cũng may gặp vị khách hiền lành nên ông ấy và tôi cùng loay hoay, rồi cũng xong.

Một kỉ niệm khác. Hôm đó là chủ nhật, tôi đang đi chơi thì điện thoại từ công ty gọi bảo có khách mua hàng. Tôi phải bỏ dở cuộc vui mà làm nhiệm vụ. Thật lòng thì bực bội nhưng phải làm vì trách nhiệm. Đã vậy nhà người khách này rất khó tìm, lòng vòng mãi cả tiếng đồng hồ mới mò ra. Đến nơi gần 1h trưa, bụng đói meo. Sau khi lắp đàn xong thì nhờ một bé đàn thử để kiểm tra (tôi không biết đàn). Dù rất mệt, đói, một chút bực nhưng vẫn tươi tắn, lịch sự, phục vụ hết mình. Thế là được người ta bo hai chục ngàn. Tôi từ chối nhưng người ta cứ nằng nặc dúi vào túi, đến mức không thể từ chối được nữa. Hai chục ngàn lúc ấy cũng khá lớn với tôi, nhưng cái lớn hơn là một bài học về tinh thần phục vụ. Tôi không xin xỏ (tôi rất ghét kiểu này) nhưng hiểu rằng “Hãy cứ phục vụ hết lòng đi, rồi kết quả sẽ đến. Không phải lúc này thì cũng chẳng mất đi đâu cả”.

Công việc thứ ba, tôi đi giữ xe trong những ngày cao điểm của cuộc thi Festival do trường Suối Nhạc tổ chức. Thời gian này rất đông khách: khách của trường, khách của tòa báo, nhân viên của trường, nhân viên của tòa báo (trường Suối Nhạc thuê mặt bằng của tòa báo). Do chỉ có một mình mà lưu lượng người ra vào rất đông, tôi phải đặt ra hai mục tiêu: 1/ Đảm bảo sắp xếp xe sao cho tiết kiệm diện tích nhất và 2/ Vui vẻ, niềm nở hướng dẫn mọi người (đặc biệt là phụ huynh của trường chở con đến thi).

Một kỷ niệm không bao giờ quên. Đó là có một anh nhìn rất ngầu, đeo kính đen, ngồi trên chiếc Majestic chạy vào bãi. Tôi vui vẻ cười: “Anh cứ chống xe ở đó để em dắt vào cho”. Anh nghiêm mặt, tháo kính, hỏi: “Anh biết tôi là ai ở đây không?”. Tôi hơi lúng túng không biết phải trả lời thế nào vì câu hỏi này khó quá, lại đặt ra với một “thằng giữ xe” như tôi. Anh ấy chỉ vào tôi và nói tiếp: “Đừng có giỡn mặt với tôi”. Nhưng sau đó thì anh cũng chịu gạt chống để xe lại. Tôi thấy anh đi theo hướng tòa báo, đoán chắc là anh làm to lắm. Trưa hôm đó, tôi gặp bố (bố tôi có quen nhiều người bên tòa báo), cố gắng mô tả ngoại hình người này để tò mò xem anh là ai. Hóa ra anh là phóng viên của tòa soạn. Nói chung cũng không có gì đặc biệt nhưng cách hành xử làm tôi hết hồn. Vậy là tôi có hai bài học: 1/ Dù là ai, cũng hãy lịch sự ngay cả với người thấp hơn mình. 2/ Đừng bao giờ khoe thân thế, đó là cái khoe có giá trị thấp nhất.

Đó ba công việc rất đỗi bình thường của tôi vào năm nhất và năm hai. Cho dù nó chẳng dạy tôi gì về kiến thức cả, nhưng lại rất thú vị với nhiều bài học về cuộc sống và cách sống. Bạn thấy không, chỉ cần chịu khó quan sát, sẽ có vô vàn điều thú vị cho chúng ta học hỏi.

18 thoughts on “LÀM THÊM THỜI SINH VIÊN (phần 1)

  1. Cám ơn bài chia sẻ của Thể.

    Ở đoạn đầu có câu này “(dù sau đó chúng tôi hùng tiền lại tổ chức sinh nhật cho một người bạn trong nhóm)”

    ==> “hùn tiền” mới đúng Thể ơi.

    Like

  2. Em rất thích kinh nghiệm của anh 😀
    Đúng là không có công việc nào là nhàm chán cả

    Like

  3. Thú thật là em chưa dám ” sống thử” cho ước mơ của mình. Cảm ơn anh Thể nhiều vì bài viết của anh. Em cũng sẽ “mặt dầy” trãi nghiệm nhiều hơn cái gọi là cuộc sống, là ước mơ.

    Like

  4. em cũng muốn được trải nghiệm nhưng em không có cơ hội.
    em sinh năm 94 nhưng ngoại hình của em thì không như tuổi
    em cao 1m43 nặng 30kg
    em đã đi xin việc rất nhiều nơi nhưng không ai nhận
    hiện tại em đang muốn chuyển mục tiêu sang kinh doanh
    nhưng em không có kinh nghiệm liệu anh có thể cho em lời khuyên không????
    thanks you………

    Like

    1. Chào em,

      Khi nghĩ không có cơ hội thì em sẽ không có cơ hội thật đấy. Chiều cao, cân năng, ngoại hình miễn sao đủ khỏe mạnh thôi. Như em thì có vẻ hơi ốm, em cố gắng cải thiện cái đó. Nhưng ngoại hình và việc làm thì không liên quan nhiều lắm đâu (trừ một số công việc đặc thù bắt buộc về điều kiện ngoại hình). Em có thể tìm kiếm công việc thông qua các trang web tuyển dụng, nhưng thường đây là những công việc đòi hỏi kinh nghiệm. Nếu em chưa có nhiều kinh nghiệm đi làm thì em có thể bắt đầu từ những mối quan hệ của mình để qua đó tìm kiếm những công việc phù hợp.

      Về việc em chuyển mục tiêu kinh doanh thì anh không thể cho lời khuyên cụ thể được, vì anh không hiểu em. Tuy nhiên, em còn rất trẻ do đó chưa nên ngần ngại là mình có phù hợp hay không, thay vì vậy em hãy dấn thân cái đã rồi mới trả lời được là mình có phù hợp hay không. Với sinh viên năm 1, năm 2 thì đọc bài viết của anh em cũng thấy rằng anh bắt đầu từ những công việc rất nhỏ, rất bình thường, nhưng làm việc trong một thái độ “khác thường”. Em cũng hãy làm việc trong những tinh thần như thế thì anh tin rằng em sẽ học hỏi được rất nhiều điều giá trị và trưởng thành theo thời gian.

      Chúc em sức khỏe, thành công.

      Chúc em

      Like

  5. Đây là chủ đề về sinh viên nhưng em muốn chia sẻ với anh hai điều
    Thứ nhất em đang là học sinh lớp 12 vậy theo anh có nên làm phụ thêm như gia sư hoặc là kinh doanh sách nhỏ … hay không ạ ?
    Thứ 2 em có hai đam mê đó chính là trở thành một bác sĩ và một trainer .. tuy nhiên đến giờ em vẫn chưa biết được mình thực sự cần đi theo cái nào . Theo anh thì làm sao để xác định chính xác được cái thế mạnh của mình ạ ?
    Cảm ơn anh Thể 🙂

    Like

    1. Chào em,

      Chia sể với em một số ý ngắn gọn nhé:

      1/ Câu hỏi em có nên đi làm thêm hay không như là gia sư hay kinh doanh sách thì anh phải nói thật là anh không thể nào trả lời cho em được, và anh cũng đang nghĩ là tại sao em lại để “tương lai” của em cho anh trả lời với em. Anh chỉ có một số câu hỏi ngược lại: Theo em thì tại sao mình phải đi làm thêm? Làm thêm sẽ giúp được gì cho mình? Làm thêm công việc nào là phù hợp với chuyên môn và đam mê của mình? Nếu không đi làm thêm thì có cách nào để tích luỹ kiến thức, kinh nghiệm làm việc hay không?… Tự em suy nghĩ và quyết định từ một số gợi ý nhé.

      2/ Bác sĩ và trainer là hai thứ khá khác nhau, do đó em cần thêm trải nghiệm va chạm thực tế trong hai công việc này thì mới xác định được. Đứng bao giờ chỉ ngồi im không làm gì mà nghĩ rằng mình có thể xác định được đam mê, điểm mạnh yếu của mình. Em cần đứng lên, xắn tay áo lên và va chạm em nhé.

      Chúc em thành công.

      Like

  6. Em cũng từng chạy rong ngoài đường, nhưng là đi giao thư đại khái là quảng cáo về dịch vụ ngân hàng mới của ubnd phường. Vì hoạt động tình nguyện nên tiền thì k có gì, chủ yếu là thấy rành đường hơn và “mặt dầy” lên miếng thiệt :))). Xem ra đi xung quanh cũng có thể điều tra thị trường, mà một mình đôi lúc rất lạc lõng, lạnh lạnh.
    Ngoài lề một chút, a biết làm thế nào để có một tình bạn đẹp k ạ? Em cũng hay nghĩ mình có vấn đề gì k, mỗi lần phát hiện một ai đó chơi với mình với mục đích khác là e buồn thê thảm :((

    Like

    1. Theo anh thì một tình bạn đẹp là một tình bạn biết tôn trọng và chấp nhận những cái khác nhau. Mục đích thì khó nói, nếu em chỉ lấy em làm hệ quy chiếu để bạn phải theo ý em thì e cũng “thiệt” cho bạn em. Miễn là mục đích đừng gây hại cho nhau thì ok thôi.

      Like

  7. Đọc xong em vẫn không biết là có nên đi làm thêm không anh ạ 😦 công việc làm thêm thì thường 5 6 tiếng 1 ngày sợ ảnh hưởng đến các việc khác và nhất là việc học mà ko biết mình nhận lại được những gì

    Like

    1. Chào em,

      Tuỳ vào chuyên ngành của em là gì nữa mới trả lời được là có nên làm thêm không. Tuy nhiên, nếu mãi sợ mất thời gian để rồi không dám làm gì thì em sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội vượt qua chính mình và khám phá nhiều điều thú vị lắm.

      Like

  8. chào anh,
    anh có thể cho em lời khuyên lúc này k,vì h em đang hơi bị rối…
    hiện tại em đang là sv năm 3,và em đang mún tìm công việc làm thêm để trang trải cuộc sống.Nhưng em k hiểu sao em vẫn k tìm dc việc,dù có những công việc toàn đơn giản,nhưng em lun gặp chuyện xui hay 1 vấn đề gì đó để em toàn thất bại.Bây h em đang lưỡng lự có tiếp tục việc đi xin làm thêm k hay chuyển sang tự kinh doanh,do em cũng thích kinh doanh lâu rùi nhưng các bạn em lại khuyên em cứ xin đi làm thêm để có kinh nghiệm đã.
    Theo anh h em sẽ làm việc đúng hay làm việc mình thích???

    Like

    1. Chào em,

      Anh chỉ có thể chia sẻ với em một câu, không phải của anh mà của một tác giả nào đó anh không nhớ rõ: “Những gì không thể giết chết bạn, chỉ làm bạn mạnh mẽ hơn mà thôi”. Thất bại của em đang gặp có là bao so với ý chí quyết tâm của em. Chưa gì mà em đã nghĩ em toàn gặp thất bại để rồi lưỡng lự, chùn bước? Em có nghĩ rằng thất bại là thứ dạy cho em nhiều hơn thành công không? Với anh, đi làm thêm trong thời sinh viên là một điều rất nên làm để em va chạm, có kinh nghiệm thực tiễn trước khi bắt tay vào kinh doanh.

      Anh chúc em sớm nhận ra giá trị của thất bại và vươn lên.

      Like

  9. em chào anh!
    em vừa lên fb thì thấy thông báo bạn em like bài viết của anh.
    việc em làm từ 10h40am đến bây giờ là độc những stt trên fb của anh, tuy không hiểu hết những gì mình vừa đọc những câu truyện có thật ngắn gọn, có thật , thật hay và đơn giản đến lạ lùng . và đang có sự ham muốn thay đổi trong lòng em, nó giống với 1 số lần trước ạ. 🙂
    em nghĩ mình đích thị là một đứa tư duy kếm, thiển cận và bị động.
    cái nét riêng của em mãi chưa thây đổi được là em không bao giờ sử dụng mấy từ như là “tôi sẽ…” “tôi phải….” “tôi nhất định …” em luôn sử dụng những từ như là mình sẽ cố, mình sẽ thử,. và kết quả y như kịch bản này anh ạ.
    bởi vì em chưa thực sự khao khát mãnh liệt với 1 việc gì đó, dùng mấy từ đó em cảm thấy xấu hổ lắm ạ!
    bây giờ, sau khi học xong năm thứ nhất và gần hết hk 1 năm t2. khi nhận ra mình thiển cận và bị động lắm rồi trong khi 1 niềm hy vọng lớn của nhiều người đè nặng trên vai…..
    anh ơi, làm sao để thoát ra vòng xoáy luẩn quẩn này với bản năng thực sự của em ạ?
    kính!

    Like

    1. Chào em,

      Anh tặng em bài chia sẻ này của anh, mong rằng sẽ hữu ích với em. Việc em nhận ra những thiếu sót của mình, như thế là đã rất đáng khen, vì ít mình biết mình cần phải làm gì. Nhiều người không làm được điều này vì cái tôi quá cao. Nhưng đúng là thay đổi bản thân mình không dễ chút nào, do đó em hãy bắt đầu từng chút một mỗi ngày thôi nhé: http://www.vuductrithe.com/thoat-hang-mot-cach-khon-ngoan/

      Chúc em sớm vượt qua mọi điều đang cản trở em.

      Like

  10. em cảm ơn anh thể, bài viết hay lắm.
    em năm nay là sinh viên năm nhất. nhất định sẽ giống anh, dấn thân, trải nghiệm, học hỏi.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s