TRÁCH NHIỆM

Vào thẳng vấn đề, không vòng vo. Đó đơn giản là lời kêu gọi và nhắc nhở bản thân: tôi biết rằng cuộc sống của tôi có liên đới với người khác, vì vậy tôi phải sống tử tế, hoặc ít nhất cũng làm tròn trách nhiệm ở mỗi vai trò tôi đương nhiệm.

Đôi lúc tôi nghĩ rằng, đây là cuộc đời tôi nên tôi muốn làm gì thì làm, miễn sao không làm hại ai, phiền ai là được. Nhưng điều đó không bao giờ xảy ra. Không bao giờ có chuyện tôi sẽ không làm hại ai, phiền đến ai với lối sống theo ý riêng của mình.

Nếu đang đi học và lựa chọn học hành không đàng hoàng thì ba mẹ tôi sẽ buồn lòng vì điều ấy. Đừng nghĩ thầy cô thì không. Họ cùng buồn lắm với bao kì vọng họ dành cho tôi. Rồi bạn bè sẽ thiếu đi một người bạn mà lẽ ra họ có thể tự hào. Xa hơn là sau này đất nước sẽ mất đi một người hữu dụng, hoặc tệ nữa là tôi trở thành gánh nặng của xã hội.

Nếu là một người con, tôi sống buông thả theo cách của mình, tự biện hộ rằng tôi lớn rồi, tôi có quyền tự do. Đúng, nhưng đó là tôi đã cạn tình ráo máng với ba mẹ, anh chị em và những người thân của tôi. Rằng tôi nghĩ họ sẽ mặc kệ tôi. Rằng tôi nghĩ họ sẽ không cảm thấy phiền lòng vì đó là cuộc đời tôi. Rằng tôi nghĩ tốt hơn là họ nên quên tôi đi để tôi được yên thân. Nhưng có bao giờ như thế được đâu? Tôi đâu thể cắt bỏ đứa con mình, ba mẹ mình, anh chị em mình khỏi cuộc sống của tôi. Nói hoa mỹ hơn, tôi đâu thể sống thoát khỏi tình yêu thương của những người vốn đã tự nhiên chung dòng máu với tôi, dù tôi có muốn vậy.

Nếu là một nhân viên, tôi không hoàn thành nhiệm vụ được giao, tôi chê trách, đòi hỏi quá nhiều so với những gì mình cống hiến. Rồi sau này tôi nhận ra rằng chẳng ai muốn thuê một người như tôi. Hoặc nếu có ra riêng làm chủ, cũng sẽ chẳng có một nhân viên nào muốn làm việc với một người sếp như tôi. Cho dù sau này không làm việc cùng, thì họ và tôi vẫn hiện diện trong tâm trí của nhau. Đó là vòng tròn trách nhiệm, tôi mãi mãi ở trong đấy mà không thể thoát ra.

Nếu tôi là sếp, tôi bóc lột nhân viên mình; tôi cậy quyền thế để ra lệnh, sai bảo, chuộc lợi. Để rồi sau này nhận ra, chẳng còn ai muốn ở bên cạnh tôi nữa; chẳng còn đối tác nào muốn cộng tác với tôi. Tôi chỉ là nạn nhân của chính mình.

Đừng bao giờ nghĩ, sống tự do miễn là không ảnh hưởng đến người khác. Cuộc đời tôi là của tôi. Tôi tự lo, tự quyết định và không làm phiền người khác. Không bao giờ có điều đó cả. Chỉ đơn giản là không bao giờ thôi.

Nếu tôi cứ nhất định không chịu như thế, thì đó là lựa chọn của tôi. Và tôi biết rằng, tôi đang làm tổn thương và đau lòng nhiều người khác, với lối sống tự do theo cách nghĩ của tôi.

Hoặc, sẽ có lúc tôi nghĩ sao mệt vậy, sống vậy thì sống làm gì? Đúng, đã có ai nói sống tốt, sống tử tế dễ đâu. Vậy mới gọi là cuộc sống. Chính vì vậy phải soi mình và sửa mình đi, đừng ngoan cố nữa. Phải sống tốt để không chỉ vì mình mà còn vì người. Để bản thân trở nên tử tế hơn. Để người khác bớt lo lắng về tôi hơn.

Mỗi người đã có quá nhiều nỗi lo của riêng mình rồi. Sống sao để khi người khác nghĩ đến tôi, ở bên tôi, nhắc về tôi, họ sẽ cảm thấy hạnh phúc, tự hào vì trong đời họ có một người, là tôi!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s