CHÚNG TA CHỈ THẤY NHỮNG GÌ MÌNH MUỐN

Tâm sự của một bạn gửi tôi khiến tôi suy nghĩ nhiều, rằng khi nhìn một sự việc nào đó ở các trạng thái khác nhau, ta sẽ có hai câu trả lời khác nhau.

Mọi thứ đi từ bên trong quyết định ra ngoài. Bạn bảo rằng tôi trên TV khác tôi trên facebook và tôi đang cố ngụy trang trước mọi người như thể sống hai mặt. Ngược lại, có bạn lại bảo rằng tôi ngoài đời nhìn trẻ trung và dễ gần hơn cả trên TV.

Hai chiều ý kiến chọi nhau, còn với tôi thì vẫn nhận thức rõ mình là ai, trong bất kỳ hoàn cảnh xuất hiện nào. Tôi không thể điều khiển suy nghĩ của bạn. Tôi chỉ biết tiếp nhận và trân trọng ý kiến của bạn như nó là vậy. Bạn có thể thấy một tôi thân thiện trên VTC4 vì lúc nào cũng mỉm cười. Bạn cũng có thể thấy một tôi trầm tư triết lý, đôi khi trả lời rất thẳng thắn và lạnh lùng trên facebook. Nếu có dịp đi ăn cùng tôi, bạn sẽ lại thấy một tôi khùng khùng tưng tửng. Hoặc có dịp chúng ta đá banh cùng nhau thì bạn lại thấy một tôi cởi trần lông nhông, lăn xả hết mình với trái bóng. Nhưng tôi có khác không? Có hai ba bốn mặt không? Có ngụy trang không?

Có lẽ chỉ mình tôi là biết rõ nhất về mình, còn bạn muốn nhìn ở góc nào thì bạn sẽ thấy điều đó.

Tôi chỉ lấy ví dụ trên để minh họa cho điều mình muốn chia sẻ dưới đây, rằng hình như trong cuộc sống, chúng ta thường chỉ thấy những gì mình muốn thấy và bị đánh lừa qua các giá trị bề nổi, mà ít chịu nhìn đủ sâu về bản chất, nhìn đủ rộng để bao quát, để đơn giản thấy nó là chính nó.

Chúng ta thích mổ xẻ, chia nhỏ ra hơn là nhìn tổng thể. Chúng ta thích suy đoán, áp đặt hơn là cởi mở với con mắt bao dung, vị tha. Tôi chẳng phải đang phê bình ai, bởi khi viết bất kỳ điều gì ra thì tôi đang viết cho chính tôi trước hết.

Có lẽ rất nhiều lần chúng ta thường như thế, tôi cũng vậy. Và vì vậy, chúng ta vẫn còn nhiều thứ để hoàn thiện bản thân mình!

One thought on “CHÚNG TA CHỈ THẤY NHỮNG GÌ MÌNH MUỐN

  1. Anh nhớ có lần đã từng nói về một bài viết mà em chia sẻ, rằng mình thích cách đặt vấn đề của thằng em. Ở chia sẻ này, không hiểu vì lý do gì anh lại cực kỳ bị lôi cuốn bởi đoạn viết: “Nếu có dịp đi ăn cùng tôi, bạn sẽ lại thấy một tôi khùng khùng tưng tửng. Hoặc có dịp chúng ta đá banh cùng nhau thì bạn lại thấy một tôi cởi trần lông nhông, lăn xả hết mình với trái bóng”.
    Ai nhìn thấy gì ở em, anh không quan tâm. Cái anh quan tâm, yêu thích và ấn tượng từ em là chất “cụ non” từ chính con người em. Em cứ mãi mãi “Non” mà “cụ”, “cụ” mà “non”, đó mới là em!

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s